NHỚ
Đã biết rằng ai vẫn nhớ người ,
Đã biết rằng ai vẫn nhớ người ,
Xa người có nhớ lắm ai ơi .
Nhớ ai , ai nhớ , người cũng nhớ .
Nhớ người , ai nhớ lòng chơi vơi .
Cùng người đôi má lại nóng ran .
Đôi mái đầu xanh bên phố nhỏ .,
Lạc bước chiều xưa dưới nắng tàn .
Nhớ ai khoảnh khắc buổi ban đầu ,
Nhớ ngày hai đứa chạm vào nhau .
Cái ngày xưa ấy ai e thẹn ,
Để rồi nhung nhớ suốt đêm thâu .
Ghé sát bên tai ai thở than ,
Người đi , ai nhớ , nhớ vô vàn !
Tình ai thề hẹn cùng nhật nguyệt ,
Người nói biệt ly , lệ thấm tràn .
Nhớ người lưu lạc phương trời xa ,
Nhớ ai viễn cảnh ở quê nhà .
Chân trời bóng nguyệt vừa mới ló ,
Góc biển vừng dương đã xế tà .
LỐI MÒN
Áo hồng khuất ngõ phố đông ,
Em về để lại môi hồng trên vai .
Đường xưa sao bỗng dài dài ,
Trời không mưa vẫn làm phai dấu hồng .
Mùa thu sao giống mùa đông ,
Heo may chưa thổi mà long se se .
Anh đi tìm lối em về ,
Đèn vàng hiu hắt lê thê phố buồn .
Em về để lại vết son ,
Anh đi để lại lối mòn trong tim .
MÀU TRẮNG
白色
Một tiếng trống trường áo trắng bay ,
Ô kìa mực tím lấm lem tay .
Vết mực rửa rồi em lại trắng ,
Kỷ niệm vương đầy tay thơ ngây .
Tôi là mực tím quả mồng tơi ,
Em là màu trắng của một thời .
Xin đừng để mực vương nữa nhé ,
Tím cả tâm hồn đâu dễ vơi .
Biết đã bao chiều mây trắng bay ,
Bóng hình áo trắng vẫn đâu đây .
Nửa trang lưu bút là mực tím ,
Để lại nửa kia giấy trắng đầy .
( Kỷ niệm một thời làm thầy giáo )
ĐỢI EM VỀ
等妳回來
Vẫn đợi em về em biết không ?
Phi trường ly biệt , khuất bóng hồng .
Tàn đêm sương lạnh , bờ vai lạnh ,
Giọt đắng canh dài , con mắt trong .
Vẫn đợi em về em biết không ?
Bên này lúa đã lại ra đòng ,
Hiên nhà nhí nhéo , con nhớ mẹ .
Hàng xóm inh om , vợ cãi chồng .
Vẫn biết từ ngày vắng bóng em ,
Bếp hồng mấy độ lửa nhom nhem .
Bát canh không ngọt như ngày trước ,
Chăn gối vô hồn trong bóng đêm .
Vẫn đợi em về em biết không ?
Lúa mùa đã chín khắp cánh đồng .
Bát canh sẽ ngọt tình mẫu tử ,
Chăn gối còn thơm nghĩa vợ chồng .
Mấy độ thu tàn lại đến đông ,
Bài thơ viết dở vẫn để không .
Phi trường ngóng đợi người xa xứ ,
Vẫn đợi em về em biết không ?
Thân tặng những người chồng đang xa vợ, vợ đang xa chồng !
Trần Trung Kiên – Đài Loan 2008